Tàu sân bay Phúc Kiến Trung Quốc (CV-18) còn nhiều khuyết điểm

68

Giới chuyên gia nhận định Tàu sân bay Phúc Kiến Trung Quốc (CV-18) – China Fujian aircraft-carrier còn nhiều khuyết điểm và còn kém hơn nhiều so với tàu sân bay kiểu cũ của Mỹ là lớp Nimitz

Tàu sân bay Phúc Kiến Trung QuốcChina Fujian aircraft-carrier là tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc sở hữu công nghệ máy phóng điện từ (EMALS), được nhiều chuyên gia phương Tây đánh giá là “bước nhảy vọt, cột mốc lịch sử” với ngành công nghiệp quốc phòng nước này. Công nghệ này giúp các máy bay có thể cất cánh với trọng lượng tối đa, nghĩa là cho phép mang theo nhiều nhiên liệu và vũ khí. Trong khi tàu sân bay cũ là Liêu Ninh và Sơn Đông sử dụng công nghệ cất cánh là kiểu Nhảy Cầu ((ski-jump takeoff) hay còn gọi là công nghệ STOBAR (Short Take-Off But Arrested Recovery – Cất cánh đường băng ngắn, hãm đà khi hạ cánh). Công nghệ này có khuyết điểm là tải trọng máy bay bị hạn chế, không mang được nhiều vũ khí hoặc nhiên liệu, giảm hiệu quả chiến đấu

Truyền thông Trung Quốc ngày 22/9 công bố video cuộc thử nghiệm trên biển của Tàu sân bay Phúc Kiến – Fujian aircraft-carrier, cho thấy hoạt động của máy phóng điện từ (EMALS) cùng hệ thống cáp hãm đà trên chiến hạm. Trung Quốc công bố video tiêm kích J-35, J-15T và máy bay cảnh báo sớm KJ-600 thử nghiệm cất hạ cánh trên tàu sân bay Phúc Kiến. Đoạn đầu video cho thấy tàu Phúc Kiến di chuyển, trên boong có ít nhất một tiêm kích hạm tàng hình J-35, một chiến đấu cơ trên hạm J-15T và một máy bay cảnh báo sớm KJ-600. Máy bay KJ-600 di chuyển đến vị trí xuất phát, xòe cánh rồi phóng khỏi boong tàu nhờ hệ thống EMALS.

Tuy nhiên, bài viết đăng trên tạp chí Đánh giá Vũ khí Phòng thủ Chiến hạm thuộc Tập đoàn Công nghiệp Đóng tàu Trung Quốc (CSIC) hồi tháng 1 thừa nhận tàu Phúc Kiến “còn lâu mới đạt trạng thái hoàn hảo, vẫn tồn tại những lỗi thiết kế nghiêm trọng, có thể coi là điểm yếu không thể khắc phục”. Nhóm tác giả cho rằng các vấn đề then chốt bắt nguồn từ hạn chế về không gian và cách bố trí các hệ thống trên tàu.

“Cấu trúc thượng tầng liên quan đến và tháp chỉ huy được bố trí không hợp lý. Điều này sẽ hạn chế không gian hoạt động trên sàn đáp và cản trở hoạt động các máy bay nếu phải hoạt động với tần suất cao”

Nguyên nhân được cho là thoạt đầu, Hải quân Trung Quốc ban đầu dự kiến trang bị máy phóng hơi nước cho tàu Phúc Kiến. Tuy nhiên sau đó họ quyết định đổi sang hệ thống Máy Phóng Điện Từ EMALS hiện đại hơn. Chính điều này dẫn đến tàu Phúc Kiến phải chỉnh sửa lại kiến trúc để phù hợp với hệ thống EMALS nên việc bố cục đã không thể hoàn hảo. Hệ quả là hai trong ba máy phóng trên tàu Phúc Kiến cắt qua đường hạ cánh và không thể hoạt động nếu có máy bay chuẩn bị đáp xuống. Máy phóng còn lại nằm quá gần thang nâng máy bay, tạo ra thêm một điểm nghẽn khi tác chiến với tần suất cao.

“Điều này sẽ hạn chế đáng kể tần suất triển khai và thu hồi máy bay”, Nick Childs, chuyên gia cấp cao tại Viện Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (IISS), cho hay.

Tần suất triển khai và thu hồi máy bay là một trong những chỉ số quan trọng của tàu sân bay, quyết định số lượng nhiệm vụ mà mỗi chiến hạm có thể thực hiện trong một ngày.

Hải quân Trung Quốc chưa công bố con số cụ thể. Để so sánh, tàu sân bay lớp Nimitz dùng máy phóng hơi nước của Mỹ có thể thực hiện 120 chuyến xuất kích mỗi ngày, chiến hạm lớp Ford có thể đạt mức trung bình 160 và tăng lên đến 240 mỗi ngày trong trường hợp khẩn cấp.

Tuy nhiên, giới quân sự cũng cho biết, khả năng là tàu sân bay Phúc Kiến cũng chỉ làm nhiệm vụ thử nghiệm hoạt động của hệ thống máy phóng điện từ EMALS để từ đó sẽ ứng dụng triệt để hơn trên tàu sân bay Type 004. Đây cũng là lớp tàu sân bay sẽ trang bị năng lượng hạt nhân. Với công nghệ hạt nhân, tàu sân bay Type 004 sẽ tiết kiệm được rất nhiều không gian và từ đó việc bố cục cấu trúc thượng tầng kết hợp hệ thống EMALS sẽ giúp tàu sân bay hoạt động hoàn hảo hơn

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.